Hoàng Tam thấy vẻ mặt bi thương của Chung Hải Chi, trái tim gã chợt thót lại, lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Gã biết, lời của lão y giả này e rằng đã thành sự thật.
Hoàng Tam buông lỏng bàn tay đang túm chặt vạt áo Chung Hải Chi.
Bàn tay ấy vừa rồi còn cứng như sắt nguội, giờ lại mềm nhũn, buông thõng, đến đầu ngón tay cũng run rẩy.




